Sunday, May 21, 2017

Kim đồng hồ





Thức dậy trời đã quá trưa, rửa mặt súc miệng rồi nhìn vào gương, ơ kìa, trán thằng trọc nào nhăn nheo thế nhỉ? Kiểm tra lại đồng hồ, anh giật mình, kim đã nhích quá nửa số hai mươi sáu, đồng hồ chỉ có một cây kim.


Ở một phần ba trên vòng tròn anh tự vẽ, anh thấy những giấc mơ, về những ngày ba mẹ chở anh đi học kịch khi cây kim còn chỉ số năm, về lần yêu đầu khi nhích đến cây kim mười sáu, về những cảm xúc biến động như đồ thị hình sin trong khoảng mười tám và hai tư. Mọi chuyện đã quá lâu, đến mức nhìn lại, một góc con người anh muốn trở về, một góc khác cứ muốn bỏ đi.

Vì thật sự đã lâu nên nhiều khi anh chẳng tin nổi rằng mình đã từng tồn tại trên góc đồng hồ ấy. Những thứ mà người khác xem là kỷ niệm, anh thấy rất mơ hồ. Không biết bao nhiêu lần anh cố áp đặt vài phép toán để anh của quá nửa hai mươi sáu và anh của ngày xưa giao nhau ít nhất một lần nữa trên một vòng tròn.

Nhưng không bao giờ anh làm được, buồn chưa?

[đằng kia, ngoại và mẹ anh đang ngồi đấy, có lẽ kim đồng hồ đã mệt mỏi lắm rồi]




Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Em làm được không?

Anh chưa bao giờ suy nghĩ thật kỹ hoặc cái “suy nghĩ thật kỹ” của anh nó mơ hồ lắm, dù cho anh cố gắng đắn đo tỉ mỉ từng chút một thì đến cuối cùng lại chả đâu vào đâu. Cái “thật kỹ” anh tự vẽ ra mang lại cho anh nhiều thứ rồi lấy đi cũng nhiều. Lòng tin.
Mỗi lần quyết định chuyện gì, người thân hỏi anh, bạn bè hỏi anh, những người thương cũ hỏi anh: Suy nghĩ kỹ chưa? Mãi khi kết quả cuối cùng xuất hiện thì anh cứ ngẩn ngơ: Tại sao không nghĩ cho thật kỹ? Lần lữa ngay từ đầu có phải tốt không?
Mà anh ngộ lắm, cứng đầu kinh khủng khiếp, nên em đừng phán xét anh làm gì vì anh tai trâu nên chẳng bao giờ nghe kịp lời em nói đâu. Nếu được, chỉ cần em hỏi một câu giữa những loay hoay chẳng biết anh nên làm thế nào: Anh chắc chưa?
Em làm được không?


Trên đầu anh có mấy vết sẹo: đánh nhau có, tự xử có, té xe có... tè le luôn em nên đầu óc anh không được bình thường. Anh yếu bộ môn kiềm chế cảm xúc lắm, ngày nào vui thì anh như thằng khùng đi ghẹo từ nhà trên qua xóm dưới, được bữa điên thì đụng ai cũng thấy bực mình, chỉ muốn đập phá gây sự đồ thôi.
Hễ ai lành lặn đi vào đời anh thì khi đi ra nếu không chết cũng hư hao mấy phần. Ngày xưa, những người thương cũ mỗi lần qua nhà lâu lâu mẹ anh hay nói: Ngu dại gì dính vô thằng khùng này, tàn đời rồi con ơi. Có thời gian anh đi xa thật xa để ném cơn điên sảng đi chỗ khác nhưng rồi nó cứ theo anh về lại thôi.
Mà anh ngộ lắm, cứng đầu kinh khủng khiếp, nhiều lần ép mình vào khuôn khổ để kiềm chế tính cách khác người nhưng cũng đâu vào đấy. Mỗi lúc lên cơn anh đều biết mình sắp làm người khác tổn thương, rồi anh vẫn để mặc nó hoành hành, rồi anh vẫn đi năn nỉ xin lỗi người ta. Nếu một ngày cơn điên của anh hành hạ em, chỉ cần em chờ để anh chạy đi mua cho nó vài liều thuốc an thần để bình tĩnh lại.
Em làm được không?











Trí nhớ của anh thuộc dạng cá vàng, nói trước quên sau nên mẹ ở nhà chửi suốt. Nhiều khi cái cần nhớ thì quên, còn những thứ không đáng nghĩ thì cứ ở lì trong não. Đi làm thì quên mang điện thoại, đi gặp khách thì quên mang hợp đồng, chìa khóa xe cứ lâu lâu cắm rồi để đó đi lung tung...
Thành thử ra, nhiều lúc anh tự hào đi khoe khoang anh từng quen người này người kia lâu lắm khiến ai cũng trầm trồ khen ngợi nhưng ngồi lục lọi thì chẳng mót ra được chút ký ức nào. Dù anh vẫn nhớ mình từng đi đến đây, đến đó, từng ăn món này, món kia nhưng kỷ niệm thì chui lủi đâu mất. Đầu óc anh ráo hoảnh luôn, nói vậy nghe chừng khốn nạn lắm nhỉ?
Mà anh ngộ lắm, cứng đầu kinh khủng khiếp, biết mình trí nhớ kém mà thích tạo kỷ niệm cực kỳ. Anh xấu quắc, không ăn ảnh mà cứ thích chụp choẹt để giữ lại những tấm hình. Anh muốn gói ghém lại để lỡ anh có quên thì lấy ra nhìn biết đâu chừng sẽ tìm lại được. Nếu một ngày anh quên sạch mọi thứ về em, chỉ cần em đăng một tấm hình vào một góc nhỏ nào đó riêng mình kèm thêm caption: Em vẫn ổn.
Em làm được không?

Ngu dại gì dính vô thằng khùng này, tàn đời rồi con ơi

Bịch củ sắn năm trăm

Cái ngày mà anh sắp kể là thuở bé tí teo, cái thời học xong lớp mầm thì nhà hết tiền cho đi học nên gửi tạm ở nhà mấy thầy cô trong xóm chợ Tân Trụ hồi xưa. Cái thời nghèo rớt mồng tơi, những gì anh còn nhớ là cái lớp nóng như lò lửa với chi chít học trò ngồi xếp lớp, một cái bàn dài ngồi gần chục đứa, chả đứa nào biết tuổi tác của nhau mà hình như ngay cả thầy cô còn chẳng đủ dây nơ-ron để nhớ nổi. Bao nhiêu lớp đều dồn đúng vào một phòng, đứa nào chưa biết chữ thì một cụm ngồi đánh vần ABC, đứa nào biết viết thì cầm mẩu viết chì bé xíu nghuệch ngoạc nét móc, nét ngang, đứa nào làm trùm thì cầm cuốn truyện mẫu giáo đọc một hơi dài...
Sau những giờ đọc bài ê a khủng khiếp như ngoài chợ trong căn phòng vào buổi trưa chẳng khác gì lò thiêu, mấy cô buông phấn đẩy chiếc tủ nhỏ nhỏ đi khắp lớp kiếm thêm thu nhập. Trong tủ chất quá trời bánh trái nước nôi, đứa nào ít tiền thì cóc ổi mía ghim, mì trẻ em, củ sắn năm trăm một bịch, đứa nào kha khá thì bòn bon đá ngàn rưỡi một cây, đứa nào nghèo rớt thì xin bạn cái đầu mút của cây bòn bon đá ăn đỡ thèm. Nhờ ít tiền công nhổ tóc bạc cho mẹ với bà ngoại mà anh có ít tiền đem vô mua mấy bịch củ sắn gặm chơi và chia chác cho mấy đứa bạn. Củ sắn bự cắt miếng, ngâm vô thau đá, mua lên chấm muối ớt cắn một phát là rụng rời tay chân. Nhóm đang tập viết có 4-5 mạng mà chơi thân lắm, ngày nào anh cũng kêu réo mẹ chở đi học sớm để lên chơi với tụi nó. Lũ nhóc đi ra từ xóm trọ kế bên bô rác lớn khu Tân Bình, chỉ mình anh là lạc bầy mà cả đám chơi bời rất ghê. Tụi nó thuộc dạng nghèo rớt nên mình cũng chia ít củ sắn, nửa cây bòn bon rồi chơi chung. Có mấy ngày anh còn nói ba mẹ ráng xin làm tăng ca để rước con trễ, để con ở lại chơi với tụi bạn. Bẵng đi một dạo, nhìn lại thấy chẳng còn đứa nào chơi chung dù vẫn ngồi chung bàn học, mấy lần lủi thủi đi về tự đợi người lớn đến rước rồi tự chơi. Có lần vô tình nán lại đợi ba má đón về: Tại nó không mua củ sắn nữa thì tụi mình bo xì, kiếm đứa khác chơi. Bịch củ sắn năm trăm


Trầy trật 20 năm, đi học có, đi chơi có, sinh hoạt đoàn nhóm có, đi làm cũng có luôn. Anh đã nhìn thấy rất nhiều bịch củ sắn năm trăm vương vãi đây đó, suốt cả 20 năm. Không riêng gì họ mà ngay cả anh, hay nói đúng hơn là chúng ta. Trong mớ dây nhợ nhùng nhằng dẫn từ người này sang người khác rồi vo tròn lại, quả cầu dây "mối quan hệ" ấy mà. Mỗi khi anh, họ hoặc cả em muốn cắt đi một sợi nào đó trong cái đống rối nùi ấy đều muốn gán lên một lý do. Em nghĩ thử xem. "Lý do" - nó có tội tình gì mà cứ bị lôi đầu ra khi anh, khi em và khi họ cảm thấy mối quan hệ đã đến lúc tàn? Chắc vì anh, em và họ đều như nhau, đều muốn những người ngoài cuộc cảm thông cho mọi vết cắt và biết đâu chừng cái "lý do" đâu đâu từ cái thời khỉ khô nào đấy là đủ cho người trong cuộc rút lui. Đâu phải riêng gì ai, chúng ta có thể dễ dàng cắt đi mối liên kết mà lúc bắt đầu luôn nghĩ sẽ vững bền mà. Phải không?
"Trân trọng" là hai từ quá dư thừa trong rất rất nhiều mối quan hệ. Chúng ta chỉ "trân trọng" một khi còn đủ vui để nói chuyện, đủ thoải mái để làm cốc cà phê. Trong 20 năm, có nhiều lần bản thân anh hoặc họ bắt đầu bằng "trân trọng" và kết thúc bằng vài suy nghĩ bâng quơ: Ôi, có đéo gì đâu, bạn bè mà/người yêu mà. Và tất nhiên theo lẽ thường, để tránh tổn thương thì người trong cuộc không ai biết, chỉ có người ngoài cuộc mới thấu được những bâng quơ ấy qua lời nói. Lời nói đấy. Đôi khi anh quên, em quên và họ cũng quên - Lời nói là thứ rẻ nhất trên đời.
Công nhận nó rẻ thật, hơn cả bịch củ sắn năm trăm. Em nhỉ?

Friday, May 19, 2017

Chiều buồn - Giông về

Trên con đường một chiều đang đi, anh đã vấp ngã ở cột mốc số 27. Trong một buổi chiều buồn, giông về những mùa mưa như thế, anh đã thất bại và mất tất cả. Sau những cơn mơ về một tương lai có thể sống ngẩng cao đầu, có thể mua ít quà cho ba mẹ và có thể bớt đi gánh nhọc nhằn cho gia đình. Thực tế đánh thức anh dậy bằng một cú tát thật mạnh, anh ngã sóng soài, vương vãi trên nền đất.

Em thấy đấy, là nước mắt và thất bại, không hơn.

Chỉ mới ngày qua, anh còn tự hào rằng mình vẫn sống tốt với quan điểm vô thần, dù anh đã quy y cửa Phật. Anh dửng dưng trước ngày lễ Phật Đản, anh nghĩ chỉ cần sống không trái luật trời, không phụ lòng ai là đủ. Ấy thế mà chỉ trong sáng nay, không dưới 3 lần anh cầu khấn một ơn trên nào đó có thể giúp anh trong cơn bế tắc.

Anh thật tệ quá phải không em?

Chỉ mới ngày qua, khi nhìn em say ngủ, anh tự nhủ sau này nếu thành công trong công việc đang làm, anh sẽ dắt em đi đó đây, mua cho em những món quà em thích hoặc chí ít cũng làm cuộc sống hiện tại của em đỡ đi phần nào những mối lo. Ấy thế mà, chỉ một buổi chiều như hôm nay, anh đã gục đầu trên cánh tay mình và ước gì em đến thật nhanh để anh có thể ôm em và khóc.

Anh thật vô dụng phải không em?

Chỉ mới ngày qua, khi nhìn ba cặm cụi bên chiếc đèn hàn, nhìn mẹ âm thầm bên chiếc máy may, con tự nhủ khi mọi chuyện suôn sẻ, con có thể mua cho ba mẹ những món quà, con có thể mua cho ba mẹ tấm vé máy bay đầu tiên hơn nửa đời người ba mẹ chưa từng chạm vào và con có thể trả một phần nhỏ ơn sinh thành của ba mẹ với thằng con bất hiếu này. Ấy thế mà, chỉ một buổi chiều như hôm nay, con không dám nhìn thẳng vào hai người, con sợ. Sợ chỉ nhìn ba mẹ 1 giây thì con sẽ vỡ tan.

Con thật bất hiếu, phải không ba mẹ?

Kim đồng hồ

Thức dậy trời đã quá trưa, rửa mặt súc miệng rồi nhìn vào gương, ơ kìa, trán thằng trọc nào nhăn nheo thế nhỉ? Kiểm tra lại đồng hồ, an...